
Bạn thân mến, có bao giờ bạn bị cơn khát hành hạ đến nỗi cổ họng khô ran như ngói; chân tay bủn rủn và cảm tưởng cái chết như đang đến dần chưa? Nếu bạn đã đọc cuốn sách Kẻ Đi Tìm của cha Nguyễn Tầm Thường, S.J, bạn có thể tưởng tượng mình đang đi trong sa mạc, trên đầu đầy nắng, cát dưới chân như thể hạt dẻ trong chảo rang vậy. Lúc này, bạn có thể hiểu dân Israel xưa đã bị cơn khát hành hạ trong sa mạc và nhu cầu được uống nước mới khẩn thiết làm sao. Thế nên họ đã đem tất cả nỗi khốn khổ ấy trút lên đầu Mô-sê; đổ lỗi cho ông đã đưa họ vào nơi chết chóc (Xh 17, 3-7). Từ bài đọc I, bạn đã thấy cơn khát về mặt thể lý vốn làm cho người ta dễ nổi loạn và dẫu khi họ có thể lấp đầy nhu cầu giải khát ngay lúc đó thì một lúc khác cơn khát sẽ lại thống trị mọi giác quan của con người. Chúa mời bạn bước tiếp đến bài Tin Mừng.
Lời Chúa dẫn bạn vào nỗi khát vọng lớn hơn cơn khát tự nhiên. Đó chính là nỗi khát vọng tâm linh-khát vọng sự sống đời đời mà chẳng có thứ gì trên đời này có thể làm ta dịu bớt. Đó là điều mà người phụ nữ xứ Samari trong Tin Mừng hôm nay (Ga 4,5-42) cũng đã từng trải qua. Thực tế, chị đã mưu tìm hạnh phúc ở đời này. Lời Chúa kể cho bạn nghe rằng: chị ấy đã trải qua năm đời chồng và người hiện đang sống với chị không phải là chồng chị. Ấy vậy mà cũng chẳng ai trong số họ có thể đem lại cho chị hạnh phúc thực sự cho cuộc đời chị. Bạn có thể tưởng tượng, người phụ nữ ấy đi tìm hạnh phúc cũng y như đi kín nước hằng ngày ở giếng Giacob vậy! Ngày nào chị cũng phải lặn lội tìm đến giếng nước xa, múc cho đầy vò rồi ngày hôm sau lại khát và tiếp tục đội vò đi tiếp.
Chúa Giêsu khẳng định với chị: “Ai uống nước nầy sẽ còn khát”. Chữ “khát” ở đây dĩ nhiên là cơn khát thể lý. Chúa nhìn thấy tận căn của vấn đề nơi chị. Ngài muốn chị đi sâu vào nội tâm để thấy rằng không gì trên đời có thể đáp ứng khát vọng của con người. Sau này Arthur Schopenhauer -triết gia người Đức từng viết: “Những lạc thú mà thế gian ban tặng cho con người rồi cũng chỉ như nắm cơm ta đem bố thí cho người hành khất. Nó chỉ làm dịu cơn đói của họ hôm nay, rồi ngày mai lại đói.” Cha Anthony de Mello-vị linh mục Dòng Tên nói cách sâu xa hơn, có tính chất thiêng liêng hơn rằng: “Việc thoả mãn dục vọng không giải thoát chúng ta khỏi dục vọng, nhưng tạo thêm một dục vọng khác còn mãnh liệt hơn để rồi cái vòng lẩn quẩn: khát khao – thoả mãn, thoả mãn – khát khao… cứ tiếp diễn mãi không cùng”. Đi vào vòng lẩn quản ấy, diễn tiến sự khát khao ấy lại càng ngày càng tăng lên. Nó thôi thúc con người đến độ họ bị dày vò, thiêu đốt trong lòng mình. Bạn sẽ tự hỏi: làm thể nào để hóa giải nó? Chúa Giêsu đã chỉ cho người phụ nữ Samari và cho chúng ta lộ trình tìm về Nguồn Suối đích thực: “Ai uống nước nầy sẽ lại khát, còn ai uống nước Tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước Tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời.” (Ga 4,13). Có nhiều vị thánh đã tìm và đã gặp, đã uống và đã thỏa mãn cơn khát tâm linh ấy. Bạn có thể đọc Tự Thuật của thánh Augustinô để xem ngài viết gì về nẻo đường tìm về Thiên Chúa-Đấng thỏa mãn khao khát cơn khát tâm hồn ngài. Augustinô đã từng là người mải mê tìm kiếm lạc thú trần gian suốt nhiều năm trường để thỏa mãn địa vị, danh tiếng, phụ nữ…tưởng chừng có thể lấp đầy nỗi trống vắng tâm linh. Cho đến độ tuổi 33, Augustinô mới tìm được Thiên Chúa là Đấng đem lại cho ngài niềm hoan lạc vô biên và ngài sung sướng thốt lên: “Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con cho Chúa, vì thế hồn con mãi thổn thức khôn nguôi, cho đến khi được nghỉ yên trong tay Ngài”. Có lẽ lúc đó Augustinô thấm thía lời Thánh Vịnh 62: “Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn. Duy Người là núi đá, là ơn cứu độ của tôi”.
Lạy Chúa, không ít người đang khát khao lấp đầy khoảng trống trong con tim bằng những thú vui trần thế; bằng sức mạnh của tiền bạc; bằng những cuộc chạy đua danh vọng, địa vị; tiêu thụ và ngay cả sức mạnh của thị uy chính trị. Chúng con mong chỉ tìm thấy nguồn hoan lạc, suối bình an và chốn nương tựa nơi Chúa-Đấng có thể lấp đầy mọi khao khát trong sâu thẳm tâm hồn con.
Lão Nông