Người được đặt tên là ‘Giê-su’: Đức Chúa cứu
Ngày 1 tháng 1, Hội Thánh không đưa chúng ta đến với pháo hoa hay trang giấy trắng của những “quyết tâm năm mới”. Phụng vụ dẫn ta trở về Bê-lem, đến sự thinh lặng của máng cỏ, và trao cho ta một đoạn Tin Mừng rất ngắn (Lc 2,16-21) như chiếc la bàn cho năm đang mở ra. Ta còn ở trong Tuần Bát Nhật Giáng Sinh, và Hội Thánh cử hành Đức Ma-ri-a là Mẹ Thiên Chúa: vì thế, năm mới khởi đi từ một chân lý đức tin trước mọi dự tính của con người.
Các mục đồng “vội vã ra đi”. Sự vội vã ấy là một từ khóa của bài Tin Mừng. Nó không phải là nôn nóng hay xao động, nhưng là bước chân mau mắn của đức tin: đã nghe lời hứa thì muốn gặp cho được dấu chỉ. Giữa một thế giới mà tốc độ dễ làm ta phân tán, Tin Mừng phân biệt một sự “mau mắn” đưa ta đến ơn cứu độ khác với một thứ hấp tấp làm rỗng tâm hồn. Các mục đ...







