Thập Giá, Khúc Tình Ca Tuyệt Mỹ
Buổi chiều Calvê năm ấy, Thánh Augustinô gọi đó là khúc tình ca tuyệt mỹ.
Một khúc ca không viết bằng nốt nhạc, nhưng bằng máu, bằng nước mắt, bằng trái tim bị đâm thâu.
Con chiêm ngắm Thập Giá và nhận ra:
“Cuộc tình ấy đẹp mà buồn.
Chúa yêu con đến mức đi vào đêm tối nhân loại,
còn con nhiều lần bỏ Ngài giữa đêm trường tội lỗi.
Con đi lạc giữa những ngã rẽ mịt mù,
còn Chúa thì đứng mãi nơi hiên đời,
như Mục Tử Nhân Lành không mỏi mệt tìm chiên lạc.
đợi bóng con quay về.”
Ánh chiều hôm ấy rơi xuống như giọt mật cuối ngày,
nhắc con rằng tình Ngài luôn tinh khôi,
ngào ngạt hương như hoa đầu mùa
như “ánh sáng chiếu soi trong bóng tối,
và bóng tối không diệt được ánh sáng”.
Trong thinh lặng của mầu nhiệm,
con nghe Chúa thì thầm:
“Con ở đâu… để Ta mãi đi tìm.”
Dù con nơi đ...







