Thánh Nhạc Việt Nam Song Hành Với Canh Tân Phụng Vụ
Năm 1963 văn kiện Sacrosanctum Concilium (SC) ra đời với những nguyên tắc tổng quát và những chỉ dẫn cụ thể nhằm canh tân Phụng vụ. Trong văn kiện này, Công Đồng đã dành cả chương VI để bàn về Thánh nhạc với những đường hướng canh tân. Việc canh tân Thánh nhạc của Công đồng Vaticanô II kế thừa tự sắc Tra le sollecitudini (TLS) năm 1903 của Đức Giáo Hoàng Piô X và Thông điệp Musicae sacrae disciplina (MSD) năm 1955 của Đức Giáo Hoàng Piô XII. Thật vậy, từ việc gọi Thánh nhạc là “nữ tỳ của phụng vụ[1]” trong TLS kết hợp với việc đề cao tiếng hát của linh mục và nhấn mạnh việc tham gia tích cực của cộng đoàn phụng vụ trong MSD[2], kể từ SC Thánh nhạc là “thành phần thiết yếu và hoàn chỉnh[3]” của phụng vụ. Cùng với đường hướng canh tân của Phụng vụ[4], Thánh nhạc...







